Đi trên lửa

Là một nhà sinh học tại trung tâm nghiên cứu khoa học Quốc gia Pháp và là võ sư Karaté, Antoine Bagady đã được sách Guinness thế giới ghi lại về kỷ lục thế giới đi trên lửa. Anh đã giải thích với chúng ta, tại sao người ta đi trên lửa mà không bị cháy chân.

Ngày 10-6-1989, Antoine Bagady, một nhà sinh học ở Trung tâm nghiên cứu khoa học Quốc gia Pháp và là một võ sư Karaté đã thực hiện trước các máy thu hình của Antenne 2 và đông đảo các phóng viên một cuộc đi bộ trên lửa dài nhất thế giới : 60 mét trên lớp than hồng ở độ nóng 800 đến 1000 độ C. Để được cuốn sách Guinness ghi nhận, những nhân viên Bộ Tư pháp của Pháp đã tiến hành đo đạc. Antoine Bagady làm sáng tỏ bí mật này và chứng minh cái điều mà đối với một số người là vượt quá giới hạn của thực tế, nhưng đối với khoa học và đối với anh chàng đi bộ trên lửa này, nó vẫn nằm trong giới hạn của thực tế.

di tren lua0

NGUỒN GỐC CỦA VIỆC ĐI TRÊN LỬA

Mọi sinh vật đều theo bản năng tránh xa lửa, nhưng đối với sinh vật là con người thì lửa từ ngàn xưa đã làm họ mê hoặc. Các suy tưởng của ông cha chúng ta đã đồng hóa với lửa với các vị thần của âm ty, các con quỷ và ma quái. Thái độ của nông dân sống trong vùng có núi lửa thì có vẻ thực tế hơn. Khi các hoa màu bị tàn phá trong giây phút do hoạt động bất chợt của núi lửa thì người nông dân bất hạnh còn sống sót lại bắt đầu tìm cách thích ứng với vùng đất đã hóa thành vùng  đất mới. Giải pháp của họ là đi qua vùng nham thạch đang chảy với hai chân không để cứu được tất cả những gì còn sót lại, bởi vì chính đôi dép bằng gỗ của họ cũng bốc cháy luôn. Đó có lẽ là nguồn gốc khởi đầu đi trên lửa. việc này đã trở thành nghi thức truyền thống trong các lễ hội và người ta bắt gặp nó trong các vùng và các hòn đảo núi lửa. Giáo sư H. Rotermund và Tiến sĩ L. Berthier của Trung tâm quốc gia nghiên cứu khoa học mô tả nghi thức của người Yamabushi (những chiến sĩ vùng đồi núi của Nhật Bản vào thời đại phong kiến) như là biểu trưng cho việc tinh lọc tâm hồn.

Y. De Sike, thuộc phòng nghiên cứu về nhân chủng học, nhận xét về việc đi trên lửa hay trên các phiến đá nóng thường hay xảy ra tại nhiều nước trên thế giới. Khung cảnh xã hội cũng như mục đích mà người ta muốn đạt được thường không giống nhau, nguồn gốc đó về mặt lịch sử, tôn giáo và y học đã chứng minh có những sự tương quan của việc đi trên lửa với các hiện tượng thần bí mà mục đích tối hậu có tính cách tinh lọc trong các tôn giáo như Ấn giáo, Phật giáo và Thần giáo : Hoặc để tỏ lòng tri ân với một ân huệ đã đạt được (nghi thức cổ theo truyền thuyết của Kitô giáo tại Hy Lạp), hoặc là chống lại các bệnh tật, một nghi thức để cầu thần thánh ban cho con cái hay sự phì nhiêu của đất đai.

Nhiều người có khuynh hướng liên kết việc đi trên lửa với bùa chú của phù thủy. Thật ra nó không phải như vậy. Trong việc đi trên lửa các câu hỏi tại sao và bằng cách nào được giải thích và chứng minh một cách hoàn toàn khoa học.

* TẠI SAO NGƯỜI TA LẠI KHÔNG BỊ PHỎNG ?

Người tham dự cuộc đi trên lửa tẩy sạch mình bằng cách đứng trên một đống muối nhỏ trước khi đi bộ khoảng 10m trên than hồng đang hực lửa. Muối là yếu tố tẩy sạch của nhà Phật, của những người theo Thần đạo và của những tôn giáo khác. Các võ sĩ Sumo Nhật thường hay ném muối theo một nghi thức truyền thống để đuổi ma quỷ khỏi sân thi đấu và xin được chiến thắng. Đặc tính hóa học của muối là hút nước, việc đặt chân mình lên đống muối nhỏ trước khi đi trên than hồng tạo ra việc hút mồ hôi một cách tự nhiên hoặc là mồ hôi toát ra do sự xúc động của mình, và như vậy có thể giảm bớt nguy cơ có thể bị bỏng vì bàn chân bị hút khô không còn ẩm ướt. Thời gian tiếp xúc không đủ để tạo ra một vết phỏng khi người ta tiếp nối bước này đến bước khác, các bàn chân được thông gió nhờ vậy được làm mát đi. Nhà vật lý I. Walker cũng chứng minh hiện tượng này và những hiện tượng khác như nắm than hồng trong tay, nắm bắt chai hoặc kim loại hóa lỏng ở cao độ, kể cả việc nắm một thanh sắt nung đỏ. Mặt khác, da của mình gồm có bảy lớp và có tính chất giống nhau như trên lưỡi, trên lòng bàn tay hay gan bàn chân. Tại những chỗ đó da dày hơn nơi khác trong cơ thể. Vì thế ít bị ảnh hưởng khi chạm vào chất lỏng như than hồng, lửa ngọn, axít hay azốt dạng lỏng.

Bác sĩ C. Lemaitre mô tả thực tế về các qui luật về sinh lý của việc đi trên lửa như sau : nhiệt độ 45oC là ngưỡng cửa của sự đau đớn, 300 mili giây là thời lượng tiếp xúc của chân với than hồng, 60oC là nhiệt độ được đo bằng nhiệt kế điện trong hai giây trên mặt và 160oC là nhiệt độ đạt được sau khi dồn than hồng lại. Độ nóng của tấm thảm lửa được đo bằng máy đo lửa ổn định trong khoảng 700oC và 1000oC tùy theo bề dày của thảm lửa.

Bác sĩ Blaise của khoa Y đã đưa ra những đặc tính tương tự : Trên chiều dài khoảng 5 mét, thời gian tiếp xúc của bàn chân thay đổi từ 1300 đến 1700 mili giây nghĩa là từ 4 đến 6 bước, thời gian chung không quá 3 giây : Độ nóng được đo dưới bàn chân là khoảng 60oC lúc người ta đi ngang qua lửa. Điều này đã được công bố trong một luận án của khoa y với nhan đề “Đi trên lửa, một nghi thức được thực hiện tại đảo Réunion”.

Việc quan sát và phản ứng, cảm xúc của một người đi trên lửa cho thấy là người này cảm thấy đau mặc dù không thấy phỏng. Trái lại, việc đi trên lửa bước lộn xộn căng thẳng thường do sợ sệt, bước chân không đặt bằng trên than hoặc than bám vào kẽ các ngón chân, tất cả những việc đó có thể tạo ra đau đớn và làm gia tăng sự thẩm thấu mao quản và những chỗ rộp phỏng không quá cấp 2. Ngưỡng cửa của sự đau đớn do nóng là 45oC và của sự phỏng là 65oC.

Kết luận, trong những điều kiện thông thường của cuộc đi bộ mà thời lượng liên tục tới 10 giây đồng hồ thì những rủi ro về mặt sinh lý hay vật lý như phỏng nặng là không có.

* SỰ CHẾ NGỰ NỘI LỰC    

Nội lực là một nhân tố chung của tất cả các môn phái võ. Đó là một năng lực thiết yếu của cơ thể mà nguồn gốc là năng lực của vũ trụ. Nói một cách khác, chúng ta hấp thụ khí trời để cho máu huyết của chúng ta, bộ não của chúng ta có thể sống được và đến phiên chúng nó cung cấp ra năng lượng. Bằng cách chế ngự năng lượng chúng ta có thể kiểm soát được phản ứng của cơ thể chúng ta.

Sợi dây chung kết nối lại các môn phái mà trong đó người ta thực hiện loại khổ công này là sự chuẩn bị tinh thần. Người ta chấp nhận và chịu đựng, sẽ không có một sự đau đớn nào khi nỗi lo sợ được chế ngự. Tác động đồng hướng của sự chiêm nghiệm và của phương pháp thở bằng bụng cộng với việc thử thách của cơ thể là nhằm để đạt được cảm giác tách rời tình trạng tinh thần với những cảm giác cơ thể. Nói một cách khác là để không còn có cảm giác nữa. Nếu người ta ý thức được thân xác họ thì việc kiểm soát của tinh thần không còn, điều này sẽ làm phát sinh ra ngay nổi đau đớn và thống khổ, chẳng hạn những vị sư tự thiêu cho ta thấy trạng thái vô thức cố ý đã làm cho họ không còn cảm thấy đau đớn nữa. Các giáo sư về thần kinh sinh lý của đạo học Tokyo, ông Sugawara và ông Miyasaki vừa đây đã chứng minh cho thấy rằng các hệ quả của việc thực tập chiêm nghiệm trong một trường phái võ thuật Nhật Bản trên các sinh hoạt của não bộ. Các bức điện não đồ cho thấy sự gia tăng sinh hoạt của một vùng của não bộ, khi ta không tập trung ý, vùng này hoàn toàn không có biểu hiện sinh hoạt.

Ngược lại, người ta không thể chối cãi được ảnh hưởng của tâm lý tình cảm trên sự đau đớn, nhất là với loại thể nghiệm đi trên lửa. Một cảm giác đau bị hạn chế hoặc là cảm giác không thấy đau nhờ ở tự kỷ ám thị, được tất cả những người tham gia làm gia tăng bằng hình thức khác nhau chẳng hạn như đọc kinh cầu, các bài hát tạo ra sự xuất thần hoặc các điệu vũ có tính kích động, hòa hợp lại là sức truyền cảm cảm giác tha hóa của chất hương trầm và các chất tạo cảm giác. Trong tác phẩm của mình bàn về ý thức và cảm giác đau đớn, ông… đã mô tả hiện tượng huy động sự chú ý vào một điểm khác để chóng lại sự đau đớn. Cảm giác đau xuất phát từ một nguồn gốc là giác quan thật sự.

* KHÍA CẠNH KỸ THUẬT

Nói chung, các kỹ thuật đều giống nhau trong cách chuẩn bị người ta sử dụng từ 2 đến 5 thước khối củi khô, xăng vừa phải theo hoàn cảnh địa lý. Tất cả làm thành một hình cây trúc phần nào có ý nghĩa siêu hình. Tuy nhiên trong thực tế để tạo sự thông gió, cho củi cháy bằng rơm và các bó đuốt tẩm nhiên liệu, một số nơi sử dụng than củi. Khi các khúc củi dài khoản một thước đã biến thành than hồng thì người ta dàn than ra để tạo một con đường lửa. Ở hai đầu con đường, người ta đặt một ống muối hay một miếng chùi nhà đầy nước hoặc một xô nước. Các kỹ thuật đó đều có ý nghĩa. Muối, phần tử của thiên nhiên có tính tinh lọc và đuổi tà ma đối với những người theo tôn giáo hoặc bùa phép. Thực ra muối có đặc tính hút nước và làm thấm vào mao quản. Nước, một quyền lực của thần thánh sẽ ngăn được ma thuật của lửa. Đây là một sự sai lầm lớn. Chân bị ướt bước lên lửa sẽ là da bàn chân bị nở ra và nổ tung các phân tử nước khi tiếp xúc với than hồng, làm gia tăng vết bỏng ở chân. Trong thực tế sử dụng một miếng chùi chân thấm nước chỉ được thực hiện sau khi cuộc đi bộ hoàn tất để làm bàn chân mát lại và bớt cảm giác bị chích ở chân.

CUỘC THÍ NGHIỆM

Đối với chúng tôi, phương pháp được thử nghiệm nhiều lần, diễn tiến như sau:

Thoạt tiên, những người thực hiện được tụ tập lại trong một tiếng đồng hồ. Chúng tôi cố gắng trình bày phương pháp cho họ hiểu là phải cố gắng tìm mọi cách gạt ra khỏi mọi khía cạnh huyền bí của việc đi trên lửa để họ cảm thấy đó là một việc rất bình thường. Chúng tôi lắng nghe những phản ứng và rất chú ý lắng nghe những cảm xúc của họ khi họ mô tả sợ hãi, khắc khoải, trước khi bắt đầu đi trên lửa; đề nghị họ sử dụng phương pháp thở ra mà tất cả những người tập võ nghệ đều biết. Phương pháp này giúp họ ức chế cái sợ và tự tin hơn. Hiệu ứng “gây mê” cũng thường được sử dụng trong y học như trong lúc chích, lấy máu, sanh đẻ…

Trên một mặt đất cứng không có sỏi đá, củi khô được dựng thành giàn làm một con đường dọc từ 5 đến 10 thước, bề ngang 1,5m, có rãi rơm ở giữa và xung quanh. Tiếp theo người ta tưới khoảng 30 lít dầu cặn lên toàn bộ giàn củi này. Chừng hai giờ sau khi châm lửa than hồng được cào ra thành một thảm lửa đều đặn dày từ 5 đến 10cm. Các cục than lớn được gạt ra để người đi bộ khỏi mất thăng bằng khi dẫm phải. Tất cả con đường lửa được các khúc củi lớn bao quanh.

Người đi bộ chào, tập trung ý lực trong vòng 2 phút ( tập trung ý lực bằng cách kiểm soát hơi thở bụng của mình) và đứng trên một đống muối khô. Sau đó anh ta phủi chân và   thét lên một tiếng để giải phóng năng lượng và bắt đầu đi. Sau khi vượt qua con đường lửa, anh ta dừng lại trên một miếng vải thấm ướt và lại thét lên một tiếng nữa.

Cần phải nói rõ là việc chào cũng như việc thét, việc thở bụng không có liên quan gì đến một nghi thức có tính cách siêu hình cả; người ta vẫn thường làm như vậy trong các môn võ chiến đấu. Những hành động này tạo cho cơ thể một chuyển biến về tâm lý nhằm tập trung ý lực cao độ. Nói một cách khác, người đi trên lửa chuẩn bị sự cảm xúc của mình bằng cách chế ngự nỗi sợ.

di tren lua2

ANTOINE BAGADY – NHÀ PHIÊU LƯU CỦA THẾ KỶ 21

Là một người thích phiêu lưu, Antoine Bagady đã thực sự vượt quá giới hạn bình thường. Anh hoạt động trong quá nhiều lĩnh vực mà anh say mê, vì chúng có tính thách đố : đi trên lửa, phóng môtô, công phá các loại vật liệu xây dựng, khổ luỵên chống lại cái lạnh trong tuyết hoặc nước đông cứng trong các thác. Antoine Bagady cũng là một nhà vô địch karate, một võ sư, và tiếp tục các hoạt động nghề nghiệp của mình với tư cách là một nhà khoa học ở trung tâm nghiên cứu khoa học quốc gia Pháp.

Antoine Bagady như một con chó sói cô đơn đang tự tìm kiếm cho mình một con đường, nhưng sự tìm kiếm này nằm trong lĩnh vực tinh thần. Anh nói: “Chúng ta rồi cũng sẽ chết giống như các đợt sóng. Tôi thích được sống trong cách sâu xa với thân xác mà thiên nhiên đã cho mượn trước khi hoàn trả lại nó. Ngay cả khi mà cuộc phiêu lưu của tôi có vẻ như là đùa bỡn với tử thần…”. Antoine Bagady thường vẫn đều đặn hướng dẫn các buổi hội thảo Mental Plus nhầm giúp các xí nghiệp muốn có những nhân viên đầy năng lực và năng động để đạt được một hiệu năng lớn hơn. Anh cũng giúp cho tất cả những ai tìm sự hoàn mỹ, sự hòa hợp nội tâm sư quân bình.

Tập hợp côn nhị khúc

Share this post